Kỷ niệm 96 năm Ngày Bao chí cách mạng Việt Nam: Tâm sự của nhà báo Lữ Đắc Long – Nghề báo cho tôi sự yêu đời

Minh Thư | Thứ hai - 21/06/2021 03:46
 
Hơn 20 năm làm nghề báo, với anh là cả một hành trình dài mà khi nhớ lại cũng chưa khỏi ngạc nhiên vì sao mình lại được làm cái nghề cao quý này.
1

Được biết, nhà báo Lữ Đắc Long được chính thức đăng bài báo đầu tiên vào năm 1999 trên Tạp chí Điện ảnh TPHCM với bài viết: Mạc Thiếu Thông tung hoành trên phim trường Việt. Đó là bài viết sau khi hơn một chục bài anh gởi về toà soạn mà không được đăng, bởi thời điểm đó anh đã tự mày mò và và còn rất ngây ngô với đề tài mình viết.

Anh chia sẻ với chúng tôi, bước vào phim trường có hàng trăm câu chuyện thú vị. Ở đó có những câu chuyện về đồng đội của tôi là những chiến binh thầm lặng: Cascadeur. Rồi những cô chú anh chị em là những diễn viên, người mẫu, ca sĩ, hoa hậu…vô vàn đề tài để tôi khai thác. Vì lẽ đó, người viết phải trực tiếp ra tận hiện trường để có được những cảm xúc chân thực và bài viết cứ như những câu chuyện hấp dẫn cứ dần dần được bật mí để nhiều người cùng chia sẽ ở những góc khuất mà không phải ai cũng biết được. Ở đó, câu chuyện làm nghề và những con người say mê nghề được tôi “trình bày” một cách tường tận nhất.
 
2

Theo nhà báo Lữ Đức Long cho hay phải nói là rất nhiều vì tôi là dân không chuyên (thời điểm đó). Người đầu tiên tôi xin được nhắc tới là Chú Phương Tấn chủ bút của Tập san Võ thuật. Chú động viên và tạo điều kiện cho tôi biết được cách thức “làm ra” một bài viết. Kế đến sếp Phạm Thuỳ Nhân và chị Bích Thủy thủ trưởng tờ Tạp chí Điện ảnh TPHCM và quan trọng nhất là nhà báo Minh Tuyền đã bảo lảnh cho tôi ở tất cả các bài báo trước khi xuất bản được chỉnh chu một cách hoàn hảo nhất. Theo đó, đây cũng là môi trường tôi được chấp cánh và bay cao trong nghề báo. Sau đó, tôi được gặp các Nhàbáo: Trịnh Đình Sĩ, Đỗ Duy Ngọc, Giản Thanh Sơn, Hoài Sơn, Vũ Hải Sơn…rất nhiều anh chị đã giúpđể tôi được dấn thân vào nghề báo.  

Nhà báo Lữ Đức Long bộc bạch: Tôi xuất thân là cascadeur nên hầu hết các phim trường tôi ra vào như cơm bữa, các diễn viên, nghệ sĩ có người xem tôi như là anh em trong nhà nên việc tác nghiệp của tôi được ưu tiên hơn nhiều phóng viên khác…Do đó, đây là nét đặc thù của riêng tôi. Có những câu chuyện nóng bỏng tính thời sự, cần sự cảm thông và thấu hiểu thì tôi luôn được chọn mặt gởi vàng. Tôi nhớ hoài chuyện ca sĩ Hồ Ngọc Hà cần giải bày câu chuyện của mình với truyền thông, tên tôi và vài nhà báo đã được tin tưởng chọn. Chuyện Quyền Linh dính scandal, trước nhà anh đã có nhiều nhà báo chờ sẵn để lấy thông tin…Thế nhưng, mấy ai biết tôi đã được anh mời vào ngã sau nhà để tâm sự nhằm có bài báo chính xác thông tin nhất để bạn đọc hiều nhiều hơn về anh. Hoặc như đám cưới của một danh hài, bên ngoài gần 30 nhà báo săn tin, nhưng chỉ có tôi được đặc cách vào tác nghiệp vì họ tin tôi viết bài không làm hại đến ai. Hoặc như một đại võ sư bị tháh đấu, thông tin cả làng đang… đói tin, vậy mà tôi và hai người bạn được đặc cách ngồi bàn danh dự để họ biểu diễn và trình bày vụ việc. Đó là những câu chuyện mà mỗi khi tôi nhắc lại, tôi cảm thấy tự tin hơn với nghề.
 
anh long chup tren phim truong an do

Có thể thấy, góc khuất của những câu chuyện hậu trường. Góc khuất của những con người thầm lặng. Vì như những nghệ sĩ làm nghề trên 30 năm, bước ra đường ai cũng biết là diễn viên nhưng không ai nhớ tên người ấy. Tôi luôn tự hỏi tại sao, và âm thầm tích nhặt tin tức rồi làm nên những bài viết. Và sau đó phải thuyết phục mãi toà soạn mới chịu đăng, vì không báo nào thích viết về những con người chưa ai biết nhiều. Và đến nay, những bài viết này tôi sẽ bổ sung thêm để ra đời cuốn sách thứ hai: Góc khuất người chưa nổi tiếng, đây là cuốn sách tôi ấp ủ khá lâu kể từ khi sách: Hậu trường phim ảnh của tôi ra đời năm 2018, nhà báo Lữ Đức Long chia sẻ thêm.

Dịp này, nhà báo Lữ Đức Long, nhấn mạnh: Hơm 100 phim tôi tham gia, đó là cả kho tàng để tôi nhớ. Riêng, bộ phim Người Mỹ trầm lặng tôi tham gia với hai tư cách: Cascadeur và viết báo. Ngày đó, hàng loạt báo săn tin nhưng không hề dễ vì ê kíp phim có những quy định rất khắc khe. Tôi như người “nội ứng” bên trong, chụp khá nhiều nên các báo dùng hình của tôi rất nhiều, với tôi đó là kỳ tích. Phim thứ hai là ở phim Người hai mặt ở phim trường… Ấn Độ. Ngày đó, làm gì có chuyện tôi được tác nghiệp ở phim trường Bolywood. Thế là bằng nhiều cách, tôi đã “mua chuộc” đạo diễn, quay phim, diễn viên… người Ấn bằng những tấm ảnh tôi “lén chụp” rất chuyện nghiệp. Từ thán phục đến cảm thông, họ đã bằng lòng cho tôi thoải mái ghi nhận lại tất cả những sự việc trên phim trường. Thế là tôi có một loạt bài và ảnh mà không có người thứ hai làm được.
 
cung voi dnah hai phu quy va hong to trong ngay phat hanh sach

Cũng theo nhà báo Lữ Đức Long tâm sự: Có người cho rằng phóng viên Văn hoá văn nghệ như công việc của người “ăn chơi nhảy múa”. Cũng đúng phần nào, nhưng viết bài về những đề tài như theo dõi cuộc thi hoa hậu tầm thế giới thì mới biết cái cảnh: Ăn ngủ không hề yên. Phải lao tâm trên những hành trình dài của cuộc thi mới mới thấu hiểu nỗi lòng phóng viên. Rồi câu chuyện của những ngôi sao vướng nợ nần, dính scadal trốn thuế, hoa hậu bán dâm…Lúc đó mới hiểu được: Không hề có chuyện nào dễ đối với một nhà báo, nhất là người luôn muốn khẳng định tay nghề của mình.

Cùng với đó, với đề tài nghệ sĩ “vô danh” thật ra rất thú vị. Có trò chuyện với họ, mới thấy được hàng trăm câu chuyện thú vị trong việc làm nghề của họ đầy gian nan vất vả. Trong một bàn cafe có đến 6 người, là đạo diễn, diễn viên tên tuổi, nói thiệt họ tiếp đãi tôi rất ân cần, nhưng tôi lại chọn một anh diễn viên phụ rất bèo, đóng hàng chục vai nghèo trên 20 năm…Qua đó, với bài viết ra đời trọng sự ngỡ ngàng của những người trong bàn cafe hôm ấy. Có người cứ thắc mắc là tôi đã nhận bao nhiêu tiền để có bài viết ấy. Nhưng khi đọc qua, người ta thấy anh này đã có một bề dày cống hiến, thì họ mới nhìn nhận là mình có cái nhìn rất khác.
 
long cung dien vien mac thieu thong hong kong

Bên cạnh đó, nhà báo Lữ Đức Long bộc bạch nghề gì cũng cần có cái tâm, không ít lần tôi nhận đặt bài để khai thác chuyện đời tư nghệ sĩ, bởi những đề tài mặt trái nghệ sĩ thườngđược chú ý nhiều hơn. Biết từ chối một đề tài nhạy cảm khi toà soạn cần là điều không hề dễ, nó đòi hỏi mình phải khéo léo bằng việc đăng ký một đề tài ít nhạy cảm hơn mà vẫn có lượt” người xem nhiều hơn mới khó, nó đòi hỏi mình phải có nhiều kinh nghiệm thì mới mong hoàn thành nhiệm vụ.

Rõ ràng, với những đề tài nhạy cảm rất cần sự tinh tế trong việc sử lý thông tin. Ngày trước mỗi khi scandal nào xảy ra, nhiều bạn đọc trông nhờ vào những bài báo có uy tín phân tích vấn đề để am tường mọi việc. Ngày nay, thời đại 4.0 đã hoàn toàn khác, lượt chia sẽ của hàng triệu bạn “gõ bàn phím” làm dấy lên những thông tin trái chiều. Đôi lúc những ý kiến đúng nhưng ngược chiều đã nhận hàng tá “gạch đá” một cách oan mạng. Anh khẳng định: Phải nói là rất ngại, ngại đến độ mình chỉ biết quan sát, quan sát và chờ “thời cơ” mới có ý kiến của riêng mình để sự việc trở nên tốt hơn, chứ không cần phải minh chứng ai đúng ai sai. Vì đúng sai lúc này phải trông chờ vào pháp luật.
 
voi ly hai

Song song đó, trước kia và bây giờ tôn chỉ của tôi là chỉ muốn kể lại những câu chuyện của nghề nhằm lan toả những thông điệp có ý nghĩa. Ngoài ra, còn rất nhiều những tấm lòng của nghệ sĩ, những gương mặt cống hiến miệt mài hàng chục năm trong nghề nhưng không phải ai cũng biết. Tôi muốn mọi người nhìn nhận những điều tốt cho nhau, để cuộc sống này nhẹ nhàng hơn. Tuy nhiên, vì lượng người đọc cho mỗi tờ báo với những tôn chỉ khác nhau, tôi phải luôn tuân thủ những chủ đề “nóng”, những tên tuổi đang được chú ý thì mới mong trụ được với nghề.  

Vì lẽ đó, cuộc sống hiện vốn khó khăn nên tôi buộc lòng phải thay đổi nghề liên tục. Trong khi đó, đối với nghề báo tôi luôn phải cố gắng. Nghề báo cho tôi những mối quan hệ cực tốt với những người hơn tôi cả… trăm lần. Nghề báo cho tôi bay bổng khắp nơi từ trong và ngoài nước để có cái nhìn lớn hơn.
 
voi nghe si mac can

Cũng dịp này, nhà báo Lữ Đắc Long khẳng định: Với nghề báo khi đã lao vào thì có rất nhiều điều thú vị, hãy mạnh dạn dấn thân, học hỏi. Trong suốt chặng đường mình đi sẽ luôn có sự hấp dẫn riêng biệt, nhất là áp lực công việc càng khó sẽ càng làm mình trưởng thành hơn. Nghề báo không dễ và không bao giờ khó với những ai biết nỗ lực hết mình. Cứ đặt chữ tâm và chữ tầm làm phương châm tự nhiên mình sẽ theo được nghề báo.                                                                                                             

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THƯƠNG HIỆU MẠNH

Takumizima 1
bvrhmsg 320px

Đọc nhiều nhất


Loading...