Nhà báo, nghệ sĩ Lữ Đắc Long: Tôi quyết tâm chiến thắng giặc Covid - 19

   Đắc Long - Thanh Việt | Thứ tư - 25/08/2021 20:02
 
Trải qua 26 ngày nhập viện, luân chuyển 5 phòng, 7 giường…Tất cả là do Bác sĩ muốn các bệnh nhân được nằm trong hoàn cảnh phù hợp nhất. Ai yếu cần máy thở oxy loại “nặng”, ai đã “cai” được máy thì nằm vị trí nơi đâu. Hầu hết đều được sắp xếp và theo dõi từng người. Đây là tấm lòng của bác sĩ đối với những ai đang nằm trên giường bệnh trong phòng cấp cứu…bởi họ đều tin rằng: Mình đang từng bước được hồi sinh bởi sự tận tình của các Y – Bác sĩ nơi đây..
Hành trình tôi bị… F0

Nhớ lại những ngày đã qua, với tôi thật là khủng khiếp. Chỉ 5 ngày đầu khu xóm “bô rác” của chúng tôi bị cách ly, với 44 ca dương tính là cái xóm nhỏ 100 người đã toàn bộ phải lên đường…đi tập trung chữa bệnh, Nhẹ thì lên Bình Dương, TP. Thủ Đức, nặng hơn chút chuyển về Củ Chi. Ai ho, sốt, bệnh nền, khó thở vào bệnh viện Trưng Vương, Phạm Ngọc Thạch. Ngày đó, cả xóm gần như nháo nhào, ai cũng ngẫn ngơ như chưa kịp hiểu vì sao lại ra nông nỗi thế này. Cả xóm về đêm như chìm vào một không gian vắng lặng, nặng nề đến đáng sợ.
 
2

Riêng tôi sau khi bất tỉnh, tự đi vào bệnh viện Nguyễn Trải rồi sang Chợ Rẫy Sau nhiều lần hụt hơi vì ho, khó thở tưởng đã “chìm sâu” vào… giấc ngủ. Nếu các bác sĩ, Điều dưỡng không kịp thời chăm sóc và điều trị, tôi nghĩ mình đã theo ông bà từ những ngày đầu nhập viện do phổi đã viêm nặng, máu thì cần phải kháng đông và điều chỉnh đường huyết trong suốt một thời gian hơn 20 ngày.

Những ngày này tận mắt chứng kiến các bệnh nhân với đủ các kiểu hôn mê… vì covid. Và bằng nhiều phương pháp, gần 20 bác sĩ đã túc trực ngày đêm gần như 24/24 họ túc trực thay nhau xuyên suốt theo dõi từng bệnh nhân với những ca diễn biến theo nhiều tình huống khác nhau. Chỉ cần nghe tiếng máy kêu báo động, lập tức cả ê kip lao vào cuộc. Hoặc chỉ nghe tiếng kêu rên nhè nhẹ của bệnh nhân, là đã có điều dưỡng xuất hiện ngay. Đo oxy, thử máu, đo huyết áp,… Bác sĩ xử lý rất nhanh chóng và kịp thời cho từng trường hợp.

Thấy họ ngày đêm cực lực, nhiều lần tôi tự hỏi: Vì sao họ có sức dẻo dai như thế?, ý chí nào sao lại kiên cường đến thế. Dù họ không phải là chiến sĩ ngoài mặt trận với bom rơi đạn nổ, nhưng cứ nhìn vào những bộ trang phục dày cui, bít kín gần như từ trên xuống dưới cộng với cái nắng Sài Gòn, đặc biệt trong khu siêu lây nhiễm với gần 300 bệnh nhân dương tính thế này, nơi mà những con virut đang ngày đêm rình rập, chỉ cần Y – Bác sĩ lơ là, thiếu cảnh giác là cái giá phải trả có khi là cả một mạng sống con người.
 
3

Sự hy sinh thầm lặng của thiên thần áo trắng 

Trên cái giường đối diện với tôi là một nữ bệnh nhân với cái bụng “to tròn”, cô này được nhiều điều dưỡng và bác sĩ mỗi lần đi ngang đều dành một sự ưu ái đặc biệt. Nhìn cô ấy được đút cho ăn, dâng nước cho uống, thay tả, gội đầu… Tất cả như muốn chia sẽ với bệnh nhân này một điều gì đó rất đặc biệt.

Thấy lạ, qua nhiều lần để ý, tôi mới biết cô ấy là nữ Điều dưỡng. Từng phục vụ rất tốt cho các bệnh nhân nơi đây, nhưng giờ bị nhiễm Covid trong những ngày gần sanh nở… Tôi như nghẹn lại, nhất là nhìn cảnh cô ấy điện thoại cho ai đó, nhưng chạm vào sự tủi thân, cô đã khóc nức nở “ngọt ngào” như chưa từng được khóc. Sự hy sinh của cô trong chiến dịch chống vi rút suốt ba tháng qua, giờ phải nằm trên giường bệnh dương tính, dù được các “đồng đội” ưu ái như thế nào, cũng không làm sao bù đắp được sự hy sinh thầm lặng của cô điều dưỡng này, theo tôi là vô cùng trân quý.
 
4

Nước mắt tôi đã rơi, tim như thắt lại, tôi tự nghĩ: Điều gì đã khiến họ theo cái nghề đầy nguy hiểm này, và câu nói của ai đó như vang lên: Nếu tình yêu không đủ lớn thì họ sẽ không làm được cái công việc đầy nặng nhọc và nguy hiểm này. Với tôi đây là những chiến sĩ xông pha ra tuyến đầu chống dịch một cách quyết liệt và mòn mõi nhất.

Đêm dài bác sĩ chống… giặc Covid - 19 

Hằng đêm, cứ độ 12 giờ khuya đến 4 giờ sáng, đây là thời điểm vàng để “con người ta” ngủ nhằm tái tạo lại sức lực sau một ngày miệt mài với công việc. Thế nhưng, ngay trong phòng cấp cứu Chợ Rẫy đó sẽ là điều xa xỉ, bởi các bệnh nhân nhập viện mới liên tục được đẩy vào, các Điều dưỡng và Bác sĩ gần như phải… chạy, để kịp chuẩn đoán và tìm nhiều phương pháp sơ cứu phù hợp nhất. Cứ 10 bệnh nhân thì diễn biến theo 10 hoàn cảnh khác nhau, tất cả đều do con covid mà ra. Các bác sĩ tăng tốc cứu người, và dường như họ đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau chứ không đơn thuần là khám bệnh, là chích hay kê thuốc theo toa.
 
5

Tôi thấy có bác sĩ “hì hục” chỉnh sửa máy thở như một kỷ sư để bệnh nhân đang thoi thóp được thở oxy một cách nhẹ nhàng. Ngại hơn nữa là cảnh các bác sĩ nam phải thay điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân bằng việc… thay tả, thay ra giường rồi đút cơm… cho người bệnh. Với họ, chỉ là một công việc phải làm, nhưng với tôi đó là một cái gì đó thiêng liêng, khi người bệnh rơi vào cảnh cùng cực không tự điều khiển sự bài tiết như thế này. Đáng lẽ công việc này chỉ dành cho người nhà, người thân thiết hoặc người thuê mướn phải làm. Nhưng bác sĩ nơi đây, những chiến sĩ đang khoác trên mình bộ áo bảo hộ trắng tinh “bít chịt”, nóng từ trên xuống dưới, nóng hầm hập từ trong ra ngoài, vậy mà họ vẫn phải làm cả những không việc mà tôi tin chắc rằng, trong danh mục y tế, sẽ không bao giờ dành cho… Bác sĩ!  

Đáng sợ nhất trong những đêm dài ở phòng cấp cứu là tiếng kêu báo động “rin rít” từ máy trợ tim, máy thở… và cả tiếng hụ còi của xe cấp cứu cứ liên tục vang lên, nó dễ làm ám ảnh những ai đang nằm trong tâm dịch như tôi.
 
6

Người bệnh không phải ai cũng ngủ, vì Covid – 19 đâu có để họ nằm yên, đêm về dường như nó thích “trổi dậy” cắn phá, dễ làm máu đông lại, phổi sẽ cứng xơ, vòm họng nóng rát… khiến các bệnh nhân: Ho, nhức đầu, khó thở… chỉ bấy nhiêu đó thôi đủ làm các y – bác sĩ phải cực lực, và miệt mài chăm sóc.

Cùng với đó, rất nhiều lần tôi “khó chịu” khi vào nữa đêm các Bác sĩ, điều dưỡng “tự ý” đi thẳng vào phòng, kêu to tên các bệnh nhân dù họ vừa chợp mắt. Họ cứ liên tục hỏi to: Bà tên gì, mấy tuổi, tại bà sao vào đây? Qua giường khác, họ vẫn cắt cớ la to: “Trời ơi, sao ông tự rút dây thở thế này, quần đâu sao không mặc vô, ướt hết cái áo, cái giường luôn rồi. Tại sao ông không nói con thay tả cho ông, giờ tùm lum vầy là “chết” con rồi!

Miệng liên tục nói to, nhưng Điều dưỡng vẫn thuần phục các động tác thay tả, thay áo, thay ga giường. Thoáng chốc một ông già “bê bối” ướt nhẹp do nước tiểu làm ướt cả người, và cái giường đầy máu, (do ông mê sản làm rơi kim tiêm được cài sẵn trên tay, đã được chăm chút thành một “hot boy” sạch sẽ và sang. Mãi sau này tôi mới biết, chuyện la to, nói lớn là “chiêu thức” làm cho bệnh nhân… tỉnh mộng, và chuyện tiêm chích vào nữa đêm là để chống máu bị… đông. Ban đêm là lúc nguy hiểm nhất để các virut tất công, nếu không tăng cường tiêm chích đúng thời điểm, đúng liều lượng… thì các bệnh nhân dễ rơi vào… cõi hư vô là có thật!          
 
8

Xuất viện với niềm tin chiến thắng… Covid - 19

Rời phòng bệnh tôi được các bác sĩ chào đón hân hoan qua những những lời chúc tốt đẹp nhất. Cầm giấy xuất viện và toa thuốc 10 ngày, tôi biết cuộc chiến với “tử thần covid chưa hoàn tất vì vẫn phải tự cách ly thêm 14 ngày, để có sự an toàn nhất định cho bản thân và người thân của mình.

Đừng tưởng xuất viện là đã khoẻ 100%. Vì từ đầu hẻm vào nhà chưa đầy 200 mét là tôi bắt đầu… khó thở. Phải mất gần 1 giờ đồng hồ với nhiều phương pháp tự thở, tôi mới có thể trở lại… bình thường.

Tôi nhớ lời bác sĩ: “Khi chú vào đây thì tình trạng phổi đã viêm nặng do vi rút tấn công. Các Bác sĩ đã phục hồi, chuyển biến tốt, nhưng phổi vẫn còn bị… xơ… Chú phải ráng uống thuốc, tập luyện và nghỉ ngơi nhe”.

Tin tưởng với niềm tin chiến thắng … Covid - 19
 
bia1

Sau 42 ngày vật vả với “quái vật” covid, phải nói là nhờ nghệ sĩ, bác sĩ đã cứu sống đời tôi. Trở về đời thường tôi nhanh chóng tìm lại thông tin với tinh thần… sảng khoái. Nhà nước, lãnh đạo vẫn đang tích cực ngày đêm, dùng nhiều biện pháp tốt nhất để ngăn chặn dịch. Từ việc thay đổi lánh đạo, tăng cường tiêm phòng vắc xin,hỗ trợ đời sống người dân, thu gom người lang thang cỡ nhỡ để chăm sóc, lập thêm bệnh viện dã chiến, tăng cường bộ đội giúp dân…. Dù vẫn còn rất nhiều khó khăn phía trước, dù con số F0 vẫn còn cao… Nhưng tôi vẫn tin, với sự đồng lòng của người dân, nghiêm túc chấp hành các quy định của chính phủ, sự cố gắng của các lực lượng tuyến đầu, từ công an, bác sĩ… sẵn sàng xông pha vào các điểm nóng. Tôi tin công cuộc chống dịch sẽ thành công trong nay mai đem lại sự an lành cho người dân, nhanh chóng phục hồi kinh tế, để tiếng cười được vang lên trong niềm vui chiến thắng…  

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THƯƠNG HIỆU MẠNH

Takumizima 1
bvrhmsg 320px

Đọc nhiều nhất


Loading...