Như những cánh vạc kiếm sống vào đêm

Đức Vượng | Thứ năm - 11/02/2021 22:54
 
Những đêm đông cận tết, từng con ngõ giữa lòng Hà Nội trước cái rét dưới 10 độ C co ro từng con phố, níu người ngoài đường sát lại nhau hối hả về nhà. Giữa khuya phố mênh mông của tiết trời giá buốt, từng tốp trẻ lang thang co ro trong manh áo mỏng đang cố bán thêm chút hàng vặt lay lắt sống qua ngày. Từng bông hoa, thanh kẹo… đưa ra với ánh mắt mời mọc, năn nỉ người qua phố rồi chợt buồn khi nhận lại những cái khoát tay…
ngay tet cua dua tre lang thang

Như cánh vạc kiếm sống vào đêm, người ta gán cho những đứa trẻ này cụm từ “lang thang, cơ nhỡ” sao mà đúng, mà xót. Còn cách gọi khác nữa, đó là trẻ đi bụi, trẻ bụi đời… để chỉ các em. Lứa tuổi đáng ra được bao bọc bởi gia đình, được cắp sách đến trường như các bạn, thế nhưng các em đã bị ném vào đời quá sớm. Một tuổi thơ bươn chải và chịu thiệt thòi quá sớm, những gian nan cuộc đời chưa bao giờ thôi ập xuống. Những đứa trẻ lang thang mong manh và nhỏ bé đến vô hình như những hạt bụi bên đường…

Giữa cái lạnh của trời mùa đông, nhiều người không dám ra ngoài và chỉ muốn ở nhà nằm ngủ hay xem phim quay quần bên gia đình người thân của mình. Thế nhưng có ai biết được rằng, ngoài trời buốt giá kia còn bao những đứa trẻ đứa trẻ lang thang trong bộ quần áo nhàu cũ, cáu bẩn không đủ ấm, co ro trong tiết trời giá lạnh Hà Nội gợi lên nhiều suy nghĩ. Những bàn chân run, da tím tái vì lạnh, tóc rối, nhiều em tóc đỏ hoe vàng vì cháy nắng. Cảnh đó hoàn toàn đối lập với những trẻ em cùng tuổi đang nô nức, nũng nịu cha mẹ trên phố, xúng xính trong những bộ quấn áo đẹp đẽ, ấm áp. 

Những ngày tháng sống và làm việc ở Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến mà phồn hoa của cả nước, ấy vậy mà đâu đó tôi đã thấy mỗi đứa trẻ lại mang trong mình những lý do rất riêng và niềm tâm sự rất khó chia sẻ với ai. Cuộc đời sớm đẫm mồ hôi, nước mắt nơi đô hội phồn hoa buộc chúng phải thích nghi nếu muốn tồn tại. Tuổi đời còn nhỏ, dao động nhiều lứa tuổi từ 8-15. Có em lang thang đánh giày, bán báo, có em loanh quanh bán đồ ăn vặt. Tối đến có nhiều đứa thuê chung một căn phòng tồi tàn nào đó gần chợ, nhưng cũng có nhiều em phải ngủ ngoài đường phố với manh áo đơn sơ.

Những gian nan mà những đứa trẻ cơ nhỡ nơi đây gặp phải rất có thể vượt xa sự hình dung của mỗi chúng ta, nếu ta không đi sâu vào cuộc sống của các em. Lứa tuổi lẽ ra phải được ăn no, mặc ấm, được vui chơi, học hành, được lớn lên trong vòng tay yêu thương thì các em lại bị ném ra cuộc đời, buộc phải thích nghi với guồng quay của xã hội. Khái niệm no đủ, quê hương như một niềm đau đáu, mong mỏi.

Bị ném ra xã hội, đương nhiên những đứa trẻ ấy sẽ bị ảnh hưởng bởi những lối sống lệch lạc, tiêu cực. Không ít em trở thành những kẻ móc túi, trộm vặt của khách, của tiểu thương tại các khu chợ, không ít trẻ lang thang chửi tục, đánh nhau, lừa đảo.
Nhiều em phì phèo thuốc lá, học theo những trào lưu xấu. Thực ra, con đường đi vào tệ nạn đã mở cửa đối với tụi nhỏ nếu bước vào thì không có lối ra. Trong mớ hỗn độn đó, các em chỉ là nạn nhân.

Ngoài ra, với sự cô đơn của cuộc mưu sinh, nhiều đứa trẻ trở thành nạn nhân của nạn buôn người, bị lạm dụng tình dục hoặc bị bắt phải trở thành công cụ lừa đảo kiếm tiền cho nhiều đối tượng khác. Bươn chải cả ngày, sức khỏe các em cũng là điều đáng ngại. Các em cho biết, nếu ốm thì phải nghỉ làm, Nhiều em vì mua thuốc thấy tốn kém quá mà không dám mua, chịu đau bệnh hành hạ và dẫn đến biến chứng. Đó là chưa kể, những khi gặp tai nạn, bị lừa đảo, bắt nạt thì còn tổn thất hơn nữa.

Cuộc sống không thể lạc quan thì có lẽ các em đành chọn cho mình sự liều lĩnh. Như một vòng luẩn quẩn, những đứa trẻ không được đến trường, không có giấy tờ tùy thân, không có kiến thức và phông văn hóa cứ mãi lay lắt mưu sinh như vậy. Lớn lên các em sẽ sống bằng gì? Lấy gì để bước vào đời… là những câu hỏi không hề dễ trả lời.....

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

THƯƠNG HIỆU MẠNH

Takumizima 1
bvrhmsg 320px

Đọc nhiều nhất


Loading...