Người đàn bà 71 tuổi gần 20 năm “khắc khoải” đi tìm chân lý cho mãnh đất của mình

Kim Hoàng | Chủ nhật - 18/04/2021 21:32
 
Tâm sự với chúng tôi, bà Kim Anh cho rằng người hàng xóm nhổ hàng rào ranh đất để san lấp lấn chiếm sang tường nhà mình nên người phụ nữ này vất vả đi kiện suốt 18 năm.
bien ban
Biên bản của Thanh tra Sở TN&MT Sóc Trăng làm việc với 4 nhân chứng thể hiện nhà của bà Kim Anh và ông Kiệt có hàng rào làm ranh. Hàng rào này bằng kẽm gai, có bông bụp, cách vách nhà bà Kim Anh khoảng 1 m.

Cụ thể, vào ngày 18/3/2021 vừa qua, bà Bùi Thị Kim Anh (71 tuổi, ngụ số 47, đường Lê Lợi, ấp Châu Thành, thị trấn Mỹ Xuyên, huyện Mỹ Xuyên, Sóc Trăng) cho biết bà đã được Thanh tra Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh này trích lục biên bản ngày 14/3/2006 liên quan đến nội dung lãnh đạo Thanh tra Sở này làm việc với 4 người biết rõ hiện trạng đất của bà Anh. Đó là bà Phùng Ngọc Lừng, ông Trần Văn Trung (cùng ngụ ấp Châu Thành) và ông Tăng Phước Hiền, ông Ca Minh Thái, cùng ngụ ấp Hòa Mỹ, thị trấn Mỹ Xuyên.

Qua tìm hiểu các giấy tờ liên quan, chúng tôi nhận thấy lời trình bày của 4 nhân chứng là những chứng cứ rất quan trọng để cơ quan chức năng giải quyết tranh chấp của bà Kim Anh với 2 bị đơn là ông Trương Tâm Kiệt (73 tuổi, ngụ thị trấn Mỹ Xuyên) và ông Đỗ Kỳ Hưng (61 tuổi, ngụ TP Sóc Trăng) xảy ra từ năm 2003. Trong đó, ông Kiệt là người mua lại phần đất của ông Hưng, có vị trí giáp ranh với đất bà Kim Anh.

Huyện cấp GCNQSDĐ lên phần đất đang tranh chấp

Theo đơn khởi kiện, bà Bùi Thị Kim Anh cho rằng đầu năm 1990 và năm 1992, bà và chồng là ông Nguyễn Chí Nguyền (mất năm 1992) được bà Đỗ Thị Thi (mẹ ruột bà Anh) và bà Trần Thị Minh Nguyệt (chị dâu bà Anh) cho 2 căn nhà được cất trên hai phần đất liên kế có chiều ngang 22 m, tại ấp Châu Thành, thị trấn Mỹ Xuyên. Tháng 5/1992, bà xảy ra tranh chấp với một số hộ ở phía nam và được UBND huyện Mỹ Xuyên giải quyết tại quyết định số 410 ngày 20/10/1992. 

Căn cứ quyết định 410 thì chính quyền địa phương đo đạc và xác định phần đất của bà Kim Anh được quyền sử dụng và chịu thuế thổ trạch là 621 m2. Trong đó, là gồm phần đất bà Thi cho (ngang 10 m, dài 20,2 m; phần đất bà Nguyệt cho ngang 12 m, dài 30 m (đây là phần đá xéo theo trục lộ đường Lê Lợi).

Lúc đo đạc có ông Trần Văn Trung là Trưởng ban Nhân dân ấp Châu Thành và ông Tăng Phước Hiền, Trưởng ban Tư pháp thị trấn Mỹ Xuyên chứng kiến. Từ đó, bà Kim Anh trực tiếp quản lý, sử dụng phần đất này và ranh đất phần đất này là các cọc ranh có hàng rào dây chì gai. 

Sau khi có quyết định số 410 thì bà dự định lập thủ tục kê khai đăng ký quyền sử dụng đất (QSDĐ) theo luật định thì ông Nguyên qua đời. Sau khi chồng mất, bà Kim Anh dọn dẹp nhà đã làm giấy tờ nhà bị thất lạc nên chưa kê khai đăng ký QSDĐ.

Năm 1998, Nhà nước mở rộng lộ giới đường Lê Lợi nên lấn sâu vào phần đất của bà 1,5m, làm diện tích đất bà giảm đi 33 m2 (1,5 m chiếu hậu x 22 m chiều ngang) nên diện tích đất của bà còn lại 588m. Cũng trong năm 1998, cơ quan có thẩm quyền của UBND huyện Mỹ Xuyên cử ông Nguyễn Văn Nghiêm, cán bộ địa chính xuống đo đạc phần đất của bà để cấp giấy chứng nhận (GCN) QSDĐ vào ngày 25/4/1998 với diện tích 489 m2 (đã trừ lộ giới). 

Lúc đo đạc, các cột ranh và hàng rào vẫn còn tồn tại, bà Anh không chú ý đến chi tiết từng số đo các cạnh của thửa đất, bà chỉ xem qua phần mô tả có ghi lại cụm từ “các góc thưa có cặm cọc bê tông” là bà tin và ký tên vào biên bản mà không có nghi ngờ gì cả.

Sau khi được cấp GCNQSDĐ, bà tiếp tục đăng ký chủ quyền nhà đất và được UBND tỉnh Sóc Trăng cấp GCNQSDĐ số 5801, ngày 1/2/2000 nhưng bà chưa nhận giấy chứng nhận về nhà.

“Đến khoảng đầu năm 2003, lúc tôi không có ở nhà thì ông Kiệt đã nhổ hàng rào ranh đất, đổ đất san lấp lấn chiếm qua sát tường nhà tôi. Lúc đó tôi phát hiện phần đất mà mình đăng ký cấp GCNQSDĐ vào năm 1998 đã có sự thiếu chính xác về số đo tứ cạnh được thể hiện tại biên bản xác minh nguồn gốc đất, diện tích và đo đạc cắm mốc ranh giới đất đai nhưng lại có xác nhận của chính quyền các cấp, nên tôi đi khiếu nại đến các cơ quan có thẩm quyền của huyện Mỹ Xuyên giải quyết. Sự việc của tôi đã được các cấp có thẩm quyền giải quyết nhưng không thỏa đáng”, bà Kim Anh nói.

Vụ việc sau đó được bà Kim Anh đưa đến tòa án. Qua 2 cấp tòa xét xử vụ kiện theo tố tụng hành chính nhưng bà Kim Anh cho rằng vẫn chưa thỏa đáng nên khiếu nại giám đốc thẩm. Đến ngày 14/7/2017, TAND Tối cao có thông báo số 95 giải quyết đơn đề nghị giám đốc thẩm của bà. Theo thông báo này, tòa án xác định phần đất tranh chấp đang được các cơ quan chức năng xem xét, giải quyết. Mặc dù đang tranh chấp nhưng ngày 14/4/2015, UBND huyện Mỹ Xuyên vẫn cấp GCNQSDĐ số BY 143626 cho ông Kiệt bao trùm lên phần đất trồng này. 

Đòi đất vì danh dự

Sau khi ông Kiệt được cấp GCNQSDĐ thì ông Đỗ Kỳ Hưng mang 2 bản photocopy GCNQSDĐ số AO 757789 và số BY 143626 của ông Kiệt đến hỏi bà Anh đất có tranh chấp không để ông Hưng chuyển nhượng và muốn chuyển nhượng thêm phần đất của bà Anh nhưng đã bị bà Anh từ chối do đất còn đang Tranh chấp. Dù biết đất đang tranh chấp nhưng ông Hưng vẫn nhận chuyển nhượng của ông Kiệt và đã được UBND huyện Mỹ Xuyên cấp GCNQSDĐ. Sau khi nhận chuyển nhượng ông Hưng tiếp tục xây dựng công trình kiên cố trên đất dù bà Anh có ngăn cản.

Thế nhưng, việc UBND huyện Mỹ Xuyên cấp GCNQSDĐ cho ông Kiệt và ông Hưng trong khi đất vẫn còn đang tranh chấp dẫn đến thiệt hại cho quyền và lợi ích hợp pháp của mình nên bà Anh làm đơn khởi kiện, yêu cầu TAND tỉnh Sóc Trăng xem xét, giải quyết hủy một phần GCNQSDĐ do UBND huyện Mỹ Xuyên cấp cho ông Hưng đối với diện tích 64 m2. Bà Kim Anh còn yêu cầu tòa án buộc ông Kiệt và ông Hưng liên đới trả cho bà phân đất có diện tích 64 m2 này.

Tại phiên tòa sơ thẩm ngày 25/5/2020, người đại diện hợp pháp của bà Kim Anh cho rằng thửa đất số 109 là do UBND huyện Mỹ Xuyên cấp cho ông Kiệt, sau đó ông Kiệt chuyển nhượng cho ông Hưng, ông Hưng mới gộp chung với thửa đất số 100 và đăng ký thành thửa đất số 173. Khi đo đạc thực tế thì phần đất tranh chấp có diện tích còn lại là 30,1 m2. Do đó, người đại diện cho bà Anh yêu cầu tòa án giải quyết vụ án với nội dung liên quan đến phần đất tranh chấp được xác định giảm từ 64 m2 xuống còn 30,1 m2.

Dù các chứng cứ rất rõ ràng được phía nguyên đơn đưa ra nhưng 2 cấp tòa sơ thẩm và phúc thẩm (ngày 29/10/2020) đều xử bà Anh thua kiện. Lý do tòa án không chấp nhận yêu cầu của bà Anh vì HĐXX cho rằng phần đất đang tranh chấ 30.1 m2 nằm ngoài cả 2 GCNQSDĐ của cả bà anh và ông Kiệt.

Về nguồn gốc và diện tích đất tranh chấp giữa bà Anh và ông Hưng, ông Kiệt được tòa án xác định: “Theo hồ sơ thể hiện đất ông Kiệt được cấp là do cha mẹ ông Kiệt khai phá trước năm 1975 nên không xác định được diện tích cụ thể; trong khi đất của bà Anh có nguồn gốc là nhận chuyển nhượng nhà, đất nhưng không thể hiện cụ thể diện tích là bao nhiêu”. Từ viện dẫn này, tòa sơ thẩm và phúc thẩm bác yêu cầu khởi kiện của bà Anh.

“Tòa nhận định như vậy là sai vì căn cứ vào quyết định 410 ngày 20/10/1992 của UBND huyện Mỹ Xuyên thì đất của tôi là 621 m2, có biên lai đóng thuế thuế thổ trạch là 621 m2. Đất đang tranh chấp mà UBND huyện Mỹ Xuyên cấp cho ông Kiệt là vi phạm điều 101 Luật Đất đai năm 2013. Ông Kiệt thừa nhận chừa lại phần đất giáp ranh với tôi là 159,5 m2 nhưng khi được cấp GCNQSDĐ thì tăng lên 184,6 m2. Như vậy, 25,1 m2 đất tăng lên thì ông Kiệt có ở đâu để đăng ký. Diện tích đất này không nhiều nên tôi quyết tâm kiện đến cùng để đòi lại vì danh dự”, bà Kim Anh nói.

Chứng cứ thuyết phục đất thuộc về bà Kim Anh

Trong quá trình giải quyết vụ kiện của bà Kim Anh trước đây, ngày 14/3/2006, Thanh tra Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Sóc Trăng đã làm việc với bà Phùng Ngọc Lừng, ông Trần Văn Trung (cùng ngụ ấp Châu Thành) và ông Tăng Phước Hiền, ông Ca Minh Thái, cùng ngụ ấp Hòa Mỹ, thị trấn Mỹ Xuyên.

Nội dung buổi làm việc thể hiện trong biên bản cho thấy bà Lừng (người bán đất cho bà Kim Anh) khẳng định đất của bà Kim Anh giáp ông Kiệt có một hàng rào kẽm gai chạy dài ra phía sau. Cạnh hàng rào là vũng nước của nhà ông Kiệt. “Về sau, ông Kiệt dỡ hàng rào, lấp vũng lại. Từ đó phát sinh tranh chấp. Theo bà Lừng, đường thoát nước cặp hàng rào do bà Kim Anh chừa ra. Ranh đất từ vách nhà bà Kim Anh trở ra khoảng 1 m, có cột sắt làm ranh chạy dài ra phía sau”, biên bản ghi.
 
ba kim anh 2
Bà Kim Anh trình bày những khuất tất của vụ kiện kéo dài gần 20 năm

Còn ông Ca Minh Thái trình bày trước đây ông làm thợ hồ, xây nhà vệ sinh cho bà Kim Anh. Ông thấy từ ranh nhà vệ sinh mà ông xây ra hàng rào bông bụp còn chừa khoảng 0,8-1 m. Bông bụp có hàng rào chì gai ở giữa. Theo ông Thái, ranh đất giữa bà Kim Anh và ông Kiệt có hàng rào làm ranh.

Ý kiến của ông Trần Văn Trung cũng xác định nhà bà Kim Anh nằm trong giới hạn có hàng rào. Lúc bà Kim Anh trình giấy sang nhượng đất, vị nguyên trưởng ấp này xác minh thấy rằng đất bà Kim Anh có hàng rào bông bụp làm ranh đất giáp với phía ông Kiệt.

“Năm 1992, Ban nhân dân ấp có xuống nhà bà Kim Anh đo toàn bộ diện tích đất để nộp thuế là 621 m2, có tờ khai nộp thuế đất năm 1992”, ông Trung trình bày.

Nguyên cán bộ tư pháp thị trấn Mỹ Xuyên là ông Tăng Phước Hiền cũng trình bày rất rõ trong biên bản là: “Năm 1992, ông có xuống xác minh nhà đất bà Kim Anh, có thấy hàng rào làm ranh đất nhà bà Kim Anh và ông Kiệt. Hàng rào gồm hai cột đúc, giây kẽm gai, cây bông bụp”.

Như vậy, với chứng cứ rất rõ ràng của 4 nhân chứng cho thấy nhà bà Kim Anh và ông Kiệt có hàng rào làm ranh. Hàng rào này bằng kẽm gai, có bông bụp, cách vách nhà bà Kim Anh khoảng 1 m. Tuy nhiên, hiện nay ranh đất của ông Kiệt (đã chuyển nhượng cho ông Kỳ Hưng xây dựng cửa hàng bán xe gắn máy) với bà Kim Anh sát vách tường với nhau.
Điều này rất mâu thuẫn với lời trình bày của 4 nhân chứng nên rất cần cơ quan chức năng xem xét thấu đáo nội dung khiếu nại, khiếu kiện và đơn giám đốc thẩm của bà Kim Anh.

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

THƯƠNG HIỆU MẠNH

Takumizima 1
bvrhmsg 320px

Đọc nhiều nhất


Loading...